东征诗

元代 王恽
东藩擅良隅,地旷物满盈。漫川计畜兽,荡海驱群䲔。 盛极理必衰,彼狡何所惩。养虺得返噬,其能遁天刑。 远接强弩末,近訹乳臭婴。一朝投袂起,毡裘拥矛矜。 天意盖有在,聚而剿其萌。荓蜂有螫毒,大驾须徂征。 寅年夏五月,海甸观其兵。凭轼望两际,其势非不勍。 横空云作阵,裹抱如长城。嚣纷任使前,万矢飞欃枪。 我师静而俟,衔枚听鼙声。夜半机石发,万火随雷轰。 少须短兵接,天地为震惊。前徒即倒戈,溃败如山崩。 臣牢最忾敌,奋击不留行。卯乌嗢都间,天日为昼冥。 僵尸四十里,流血原野腥。长驱抵牙帐,巢穴已自倾。 彼狡不自缚,鼠窜逃馀生。太傅方穷追,适与叛卒迎。 选锋不信宿,逆颈縻长缨。死弃木脔河,其妻同一泓。 彼狡何所惜,重念先王贞。择彼顺祝者,其归顺吾氓。 万落胁罔治,无畏来尔宁。王师固无敌,况复多算并。 君王自神武,岂惟庙社灵。三年哂东山,殪戎营柳清。 都人望翠华,洗兵雨何零。长歌入汉关,喜气郁两京。 小臣太史属,颂德职所承。虽非平淮雅,动荡耳目精。 赫赫桓拨烈,仰之如日星。泚笔为纪述,发越吾皇英。 召穆美常武,且莫誇雷霆。
dōng fān shàn liáng   kuàng mǎn yíng màn chuān chù shòu dàng   hǎi qún qíng    
shèng shuāi   jiǎo suǒ chéng yǎng huī fǎn shì   néng dùn tiān xíng    
yuǎn jiē qiáng   jìn xiù yīng zhāo tóu mèi zhān   qiú yōng máo jīn    
tiān gài yǒu zài   ér jiǎo méng píng fēng yǒu shì   jià zhēng    
yín nián xià yuè   hǎi diàn guān bīng píng shì wàng liǎng   shì fēi qíng    
héng kōng yún zuò zhèn   guǒ bào cháng chéng xiāo fēn rèn shǐ qián 使 wàn   shǐ fēi chán qiāng    
shī jìng ér   xián méi tīng shēng bàn shí wàn   huǒ suí léi hōng    
shǎo duǎn bīng jiē   tiān wèi zhèn jīng qián dǎo kuì   bài shān bēng    
chén láo zuì kài   fèn liú xíng mǎo dōu jiān tiān   wèi zhòu míng    
jiāng shī shí   liú xiě yuán xīng cháng zhàng cháo   xué qīng    
jiǎo   shǔ cuàn táo shēng tài fāng qióng zhuī shì   pàn yíng    
xuǎn fēng xìn 宿   jǐng cháng yīng luán   tóng hóng    
jiǎo suǒ   zhòng niàn xiān wáng zhēn shùn zhù zhě   guī shùn máng    
wàn luò xié wǎng zhì   wèi lái ěr níng wáng shī kuàng   duō suàn bìng    
jūn wáng shén   wéi miào shè líng sān nián shěn dōng shān   róng yíng liǔ qīng    
dōu rén wàng cuì huá   bīng líng cháng hàn guān   liǎng jīng    
xiǎo chén tài shǐ shǔ   sòng zhí suǒ chéng suī fēi píng huái dòng   dàng ěr jīng    
huán liè   yǎng zhī xīng wèi shù   yuè huáng yīng    
zhào měi cháng   qiě kuā léi tíng