董正墓
重岗如抱岳如蹲,碧水春风野外昏。不睹琼林依玉树,闲看游骑猎平原。
东风近墓吹芳芷,夹道疏槐出老根。
无限别魂招不得,断云含雨入孤村。
zhòng
重
gǎng
岗
rú
如
bào
抱
yuè
岳
rú
如
dūn
蹲
,
bì
碧
shuǐ
水
chūn
春
fēng
风
yě
野
wài
外
hūn
昏
bù
。
dǔ
不
qióng
睹
lín
琼
yī
林
yù
依
shù
玉
xián
树
,
kàn
闲
yóu
看
qí
游
liè
骑
píng
猎
yuán
平
原
。
dōng
东
fēng
风
jìn
近
mù
墓
chuī
吹
fāng
芳
zhǐ
芷
,
jiā
夹
dào
道
shū
疏
huái
槐
chū
出
lǎo
老
gēn
根
。
wú
无
xiàn
限
bié
别
hún
魂
zhāo
招
bù
不
dé
得
,
duàn
断
yún
云
hán
含
yǔ
雨
rù
入
gū
孤
cūn
村
。