东园赠周翊

宋代 王令
尝闻东园游观嘉,晚趁时节亦自到。 东风不知来者多,一日芳蹊踏无草。 山樱著子寒尚迟,江梅殒蘤香可吊。 扶疏枝叶未成荫,偶来正值斜阳照。 千株红杏暖自酣,风引高炬烧晴燥。 夭桃未老已抽青,略略朱旗冠翠纛。 虽然素李不争华,似洗朱丹夸莹皓。 其他百种不可名,如列锦绣快晴曝。 何低何高何後先,一一尽解承春笑。 杨花轻佻最得力,飞过青天去何冒。 弱柳低垂弗辞贱,以力凭风为春扫。 黄鹂嘲啁声语和,似对游人见情抱。 蝴蝶填委不知数,飞乱人眼漫颠倒。 黄蜂虽忙不为身,以甘遗人竟何道。 子规终日劝客归,吾无间然念何报。 嗟余多病所趋乖,又懒讙呼逐年少。 经年一春为嘉时,行过不恤每自谯。 然虽无酒不解歌,素游尚少贫交召。 何时期子早再游,风雨不可旦夕料。
cháng wén dōng yuán yóu guān jiā   wǎn chèn shí jié dào  
dōng fēng zhī lái zhě duō   fāng cǎo  
shān yīng zhù zi hán shàng chí   jiāng méi yǔn huā xiāng diào  
shū zhī wèi chéng yīn   ǒu lái zhèng zhí xié yáng zhào  
qiān zhū hóng xìng nuǎn hān   fēng yǐn gāo shāo qíng zào  
yāo táo wèi lǎo chōu qīng   lüè lüè zhū guān cuì dào  
suī rán zhēng huá   shì zhū dān kuā yíng hào  
bǎi zhǒng míng   liè jǐn xiù kuài qíng  
gāo hòu xiān   jǐn jiě chéng chūn xiào  
yáng huā qīng tiāo zuì   fēi guò qīng tiān mào  
ruò liǔ chuí jiàn   píng fēng wèi chūn sǎo  
huáng cháo zhāo shēng   shì duì yóu rén jiàn qíng bào  
dié tián wěi zhī shù   fēi luàn rén yǎn màn diān dào  
huáng fēng suī máng wéi shēn   gān rén jìng dào  
guī zhōng quàn guī   jiàn rán niàn bào  
jiē duō bìng suǒ guāi   yòu lǎn huān zhú nián shào  
jīng nián chūn wèi jiā shí   xíng guò měi qiáo  
rán suī jiǔ jiě   yóu shàng shǎo pín jiāo zhào  
shí zi zǎo zài yóu   fēng dàn liào