东园雨坐书怀
鸟自鸣春花自开,离人去住总兴哀。荒村道路兼泥潦,故里田庐半草莱。
万姓疮痍谁复问,群雄爪角自相摧。东南竟日愁昏黑,消息虚传首屡回。
niǎo
鸟
zì
自
míng
鸣
chūn
春
huā
花
zì
自
kāi
开
,
lí
离
rén
人
qù
去
zhù
住
zǒng
总
xīng
兴
āi
哀
。
。
huāng
荒
cūn
村
dào
道
lù
路
jiān
兼
ní
泥
lǎo
潦
,
gù
故
lǐ
里
tián
田
lú
庐
bàn
半
cǎo
草
lái
莱
。
。
wàn
万
xìng
姓
chuāng
疮
yí
痍
shuí
谁
fù
复
wèn
问
,
qún
群
xióng
雄
zhǎo
爪
jiǎo
角
zì
自
xiāng
相
cuī
摧
。
。
dōng
东
nán
南
jìng
竟
rì
日
chóu
愁
hūn
昏
hēi
黑
,
xiāo
消
xi
息
xū
虚
chuán
传
shǒu
首
lǚ
屡
huí
回
。
。