东园有梅一株为野棘蒙罥有年未有奇之者暇日因命童竖刊除之赋长短句一首

元代 刘崧
东园有梅蜷不直,茨蔓罗生错如织。东风岁岁满园青,不见梅花见荆棘。 横丛恶棘何纷然,蒙密离纚将十年。坐令盘窣不得展,纵有花开谁与怜。 我昨买东园,爱为此梅主。忿然嫉狂横,急集斤与斧。 先诛恶根次伐干,挥拉剔攘到全树。便教风疏舒彼郁,要令雪袪起其俯。 此时老梅筋力苏,手足轻旋眉目都。枝如取璧相如头上直指发,柯如归汉苏卿手中落旄节。 色如买臣弃薪怀绶上会稽,气如望之入见堂堂谢挟持。 豁如晋公掀淖出泥涂,矫如淮阴释缚当万夫。兀如萧何脱械佩剑趋,勃如范叔出箦载秦车。 异材终离魑魅宅,正气似有神明扶。下视茨棘无遗馀,斩伐割截靡完肤。 蹴踏狼藉泥土俱,或焚爇之罪不逋。遂有过者侧目惊相顾,寒鸟游蜂亦来聚。 清风濯濯群萼敷,晴日鲜鲜万枝露。极知摧恶植善天所嘉,从有此卉木分正邪。 野夫穷年不出家,但携冻笔煮苦茶,日日来看东园梅树花。
dōng yuán yǒu méi quán zhí   màn luó shēng cuò zhī dōng fēng suì suì mǎn yuán qīng   jiàn méi huā jiàn jīng    
héng cóng è fēn rán   méng jiāng shí nián zuò lìng pán zhǎn zòng   yǒu huā kāi shuí lián    
zuó mǎi dōng yuán   ài wèi méi zhǔ fèn rán 忿 kuáng héng   jīn    
xiān zhū è gēn gàn   huī rǎng dào quán shù biàn jiào 便 fēng shū shū yào   lìng xuě    
shí lǎo méi jīn   shǒu qīng xuán méi dōu zhī xiàng tóu shàng zhí zhǐ   guī hàn qīng shǒu zhōng luò máo jié    
mǎi chén xīn huái 怀 shòu shàng kuài   wàng zhī jiàn táng táng xiè xié chí  
huō jìn gōng xiān nào chū   jiǎo huái yīn shì dāng wàn xiāo tuō xiè pèi jiàn   fàn shū chū zài qín chē    
cái zhōng chī mèi zhái   zhèng shì yǒu shén míng xià shì zhǎn   jié wán    
láng   huò fén ruò zhī zuì suì yǒu guò zhě jīng xiāng hán   niǎo yóu fēng lái    
qīng fēng zhuó zhuó qún è   qíng xiān xiān wàn zhī zhī cuī è zhí shàn tiān suǒ jiā cóng   yǒu huì fēn zhèng xié    
qióng nián chū jiā   dàn xié dòng zhǔ chá   lái kàn dōng yuán méi shù huā