东园翁歌

明代 李梦阳
东园翁今六十馀,面常泥垢发不梳。身藏宝剑人不识,反闭衡门读古书。 此翁十五二十时,欬唾落地迸成珠。陆机不敢以伯仲,管辂警敏空嗟吁。 生鳞即与蛟龙伍,未汗宁同凡马趋。尔时射策黄金阙,三百人中最英发。 骅骝举足狭万里,便欲登天揽日月。岂知德尊常轗轲,独买扁舟泛吴越。 三十年来万事变,富贵于我直毫发。归来灌园种琼花,荷锄自理东门瓜。 夜眠海月挂丹牖,昼看江风滚白沙。辽东合有逢萌宅,齐西称睹陶朱家。 北郡李生三十六,摈斥高歌卧空谷。前辈后辈道岂殊,同坐同行限江麓。 东望东园乱心曲,安得逐尔骑鸿鹄。
dōng yuán wēng jīn liù shí   miàn cháng gòu shū shēn cáng bǎo jiàn rén shí fǎn   héng mén shū    
wēng shí èr shí shí   kài tuò luò bèng chéng zhū gǎn zhòng guǎn   jǐng mǐn kōng jiē    
shēng lín jiāo lóng   wèi hàn níng tóng fán ěr shí shè huáng jīn què sān   bǎi rén zhōng zuì yīng    
huá liú xiá wàn   biàn 便 dēng tiān lǎn yuè zhī zūn cháng kǎn   mǎi piān zhōu fàn yuè    
sān shí nián lái wàn shì biàn   guì zhí háo guī lái guàn yuán zhǒng qióng huā   chú dōng mén guā    
mián hǎi yuè guà dān yǒu   zhòu kàn jiāng fēng gǔn bái shā liáo dōng yǒu féng méng zhái   chēng 西 táo zhū jiā    
běi jùn shēng sān shí liù   bìn chì gāo kōng qián bèi hòu bèi dào shū tóng   zuò tóng háng xiàn jiāng    
dōng wàng dōng yuán luàn xīn   ān zhú ěr hóng 鸿