东原为汪道弘赋
东原山深深几重,千峰万峰青巃嵷。谁其主者风雪翁,买田筑室于其中。
翁已蜕去迷仙踪,肯堂有子翁则同。气味潇洒文章工,浪游江湖西复东。
仰天长吟声激空,杪春访我水晶宫。篝灯夜雨谈鸿濛,兴阑长揖意气雄,飘然一棹凌天风。
dōng
东
yuán
原
shān
山
shēn
深
shēn
深
jǐ
几
zhòng
重
,
qiān
千
fēng
峰
wàn
万
fēng
峰
qīng
青
lóng
巃
sǒng
嵷
shuí
。
qí
谁
zhǔ
其
zhě
主
fēng
者
xuě
风
wēng
雪
mǎi
翁
,
tián
买
zhù
田
shì
筑
yú
室
qí
于
zhōng
其
中
。
wēng
翁
yǐ
已
tuì
蜕
qù
去
mí
迷
xiān
仙
zōng
踪
,
kěn
肯
táng
堂
yǒu
有
zi
子
wēng
翁
zé
则
tóng
同
qì
。
wèi
气
xiāo
味
sǎ
潇
wén
洒
zhāng
文
gōng
章
làng
工
,
yóu
浪
jiāng
游
hú
江
xī
湖
fù
西
dōng
复
东
。
yǎng
仰
tiān
天
cháng
长
yín
吟
shēng
声
jī
激
kōng
空
,
miǎo
杪
chūn
春
fǎng
访
wǒ
我
shuǐ
水
jīng
晶
gōng
宫
gōu
。
dēng
篝
yè
灯
yǔ
夜
tán
雨
hóng
谈
méng
鸿
xīng
濛
,
lán
兴
cháng
阑
yī
长
yì
揖
qì
意
xióng
气
piāo
雄
,
rán
飘
yī
然
zhào
一
líng
棹
tiān
凌
fēng
天
风
。