冬夜醉宿龙门觉起言志

唐代 李白
醉来脱宝剑,旅憩高堂眠。中夜忽惊觉,起立明灯前。 开轩聊直望,晓雪河冰壮。哀哀歌苦寒,郁郁独惆怅。 傅说版筑臣,李斯鹰犬人。欻起匡社稷,宁复长艰辛。 而我胡为者,叹息龙门下。富贵未可期,殷忧向谁写。 去去泪满襟,举声梁甫吟。青云当自致,何必求知音。
zuì lái tuō bǎo jiàn   gāo táng mián zhōng jīng jué   míng dēng qián
kāi xuān liáo zhí wàng   xiǎo xuě bīng zhuàng āi āi hán   chóu chàng
shuō bǎn zhù chén   yīng quǎn rén chuā kuāng shè   níng zhǎng jiān xīn
ér wéi zhě   tàn lóng mén xià guì wèi   yīn yōu xiàng shuí xiě
lèi mǎn jīn   shēng liáng yín qīng yún dāng zhì   qiú zhī yīn