冬夜醉解残灯荧然起读书至明赋诗十韵

宋代 陆游
冬夜厌久坐,颇幸一醉眠,满酌文举尊,径卧子敬毡。 鼻雷未及作,眼电遽了然。 孤灯如秋萤,唤我开陈编。 初欲限一卷,随手纷联翩;欢然不知疲,忽已晨乌迁。 嗟我行六十,衰病迫残年。 仕进今永塞,文章後谁传?饱食而安寝,此计定自贤。 勿学草玄翁,死为人所怜。
dōng yàn jiǔ zuò   xìng zuì mián   mǎn zhuó wén zūn   jìng zi jìng zhān  
léi wèi zuò   yǎn diàn liǎo rán  
dēng qiū yíng   huàn kāi chén biān  
chū xiàn juàn   suí shǒu fēn lián piān   huān rán zhī   chén qiān  
jiē xíng liù shí   shuāi bìng cán nián  
shì jìn jīn yǒng sāi   wén zhāng hòu shuí chuán   bǎo shí ér ān qǐn   dìng xián  
xué cǎo xuán wēng   wéi rén suǒ lián