冬夜徐子与宅同梁公实宗子相食黄精作

明代 谢榛
蓟门古木摧寒声,海月未高庭雪明。主人掩户自幽寂,客来盘荐多黄精。 昨日盈筐走道侣,嚣尘难得山中情。春苗满山被甘雨,正色独从灵土生。 斲来一烹倏变化,咀之入玄筋骨轻。我亦狂歌避世者,何当辞家从向平。 名山大泽无不有,手把长镵行复行。龙蛇深藏雪没径,时有白云相送迎。 青天茫茫发孤啸,悠然直与元化并。海鹤传书约三子,共蹑九霞游赤城。
mén cuī hán shēng   hǎi yuè wèi gāo tíng xuě míng zhǔ rén yǎn yōu   lái pán jiàn duō huáng jīng    
zuó yíng kuāng zǒu dào   xiāo chén nán de shān zhōng qíng chūn miáo mǎn shān bèi gān zhèng   cóng líng shēng    
zhuó lái pēng shū biàn huà   zhī xuán jīn qīng kuáng shì zhě   dāng jiā cóng xiàng píng    
míng shān yǒu   shǒu cháng chán xíng xíng lóng shé shēn cáng xuě méi jìng shí   yǒu bái yún xiāng sòng yíng    
qīng tiān máng máng xiào   yōu rán zhí yuán huà bìng hǎi chuán shū yuē sān zi gòng   niè jiǔ xiá yóu chì chéng