冬夜戏作

宋代 陆游
贱贫百年愁,老大万事倦。 起家来牧民,窃语笑丞掾。 拘挛拙徵科,俭陋省游宴;不思返江湖,乃尔辱畿甸。 斯言中吾病,有腼在其面。 行当自劾去,暂寓等邮传。 十月夜正长,岁事到冰霰;膏油幸可具,更尽书一卷。
jiàn pín bǎi nián chóu   lǎo wàn shì juàn  
jiā lái mín   qiè xiào chéng yuàn  
luán zhuō zhēng   jiǎn lòu shěng yóu yàn   fǎn jiāng   nǎi ěr diàn  
yán zhōng bìng   yǒu miǎn zài miàn  
háng dāng   zàn děng yóu chuán  
shí yuè zhèng cháng   suì shì dào bīng xiàn   gào yóu xìng   gèng jǐn shū juàn