冬夜弹琴颇有所得乱道拙语三十韵以遗犹子兰

元代 耶律楚材
湛然有琴癖,不好凡丝竹。儿时已存心,壮年学愈笃。 仓忙兵火际,遗谱不及录。回首二十秋,丝桐高阁束。 栖岩有后人,万里来相逐。能继箕裘业,待予为季叔。 今冬六十日,对弹五十曲。五旬记新声,十朝温已熟。 高山壮意气,秋水清心目。阳春撼琼玖,白雪碎瑶玉。 洛浦太含悲,楚妃叹如哭。离骚泣鬼神,止息振林木。 秋思尽雅兴,三乐歌清福。自馀不暇数,渴心今已沃。 昔我师弭君,平淡声不促。如奏清庙乐,威仪自穆穆。 今观栖岩意,节奏变神速。虽繁而不乱,欲断还能续。 吟猱从简易,轻重分起伏。一闻栖岩声,不觉倾心服。 彼此成一家,春兰与秋菊。我今会为一,沧海涵百谷。 稍疾意不急,似迟声不局。二子终身学,今日皆归仆。 我本嗜疏懒,富贵如桎梏。幸遇万松师,一悟消三毒。 早晚挂冠去,闾山结茅屋。蔬笋粗充庖,粝饭炊脱粟。 有我春雷子,岂惮食无肉。旦夕饱纯音,便是平生足。
zhàn rán yǒu qín   hǎo fán zhú ér shí cún xīn zhuàng   nián xué    
cāng máng bīng huǒ   huí shǒu èr shí qiū   tóng gāo shù    
yán yǒu hòu rén   wàn lái xiāng zhú néng qiú dài   wèi shū    
jīn dōng liù shí   duì dàn shí xún xīn shēng shí   cháo wēn shú    
gāo shān zhuàng   qiū shuǐ qīng xīn yáng chūn hàn qióng jiǔ bái   xuě suì yáo    
luò tài hán bēi   chǔ fēi tàn sāo guǐ shén zhǐ   zhèn lín    
qiū jǐn xìng   sān yuè qīng xiá shù   xīn jīn    
shī jūn   píng dàn shēng zòu qīng miào wēi      
jīn guān yán   jié zòu biàn shén suī fán ér luàn   duàn huán néng    
yín náo cóng jiǎn   qīng zhòng fēn wén yán shēng   jué qīng xīn    
chéng jiā   chūn lán qiū jīn huì wèi cāng   hǎi hán bǎi    
shāo   shì chí shēng èr zi zhōng shēn xué jīn   jiē guī    
běn shì shū lǎn   guì zhì xìng wàn sōng shī   xiāo sān    
zǎo wǎn guà guān   shān jié máo shū sǔn chōng páo   fàn chuī tuō    
yǒu chūn léi zi   dàn shí ròu dàn bǎo chún yīn biàn   shì 便 píng shēng