冬夜烧橘戏为长句

清代 顾印愚
蜀汉江陵千树橘,致富之术闻史公。我生江干贫彻骨,山中奴婢年年空。 林凋叶脱百果绝,甘腴爱此霜后红。成都市上竞堆积,青蚨飞去来筠笼。 丹襦褪后紫络解,齿牙颇利寒浆冲。饱餐餍饫苦中冷,膏豚大碍官厨丰。 饕餮忍俊出奇秘,水乡之味宜火攻。围炉兽炭正焰炽,拨灰妥贴为覆壅。 初闻唧唧诉幽怨,旋见蒸蒸开绛宫。丹房九转琼液沥,朱霞半醉冰丝融。 山人雪骨践尘劫,赤心絮絮成热中。利膈益肺况有说,焦头烂额宁无功。 世人蜜渍例烂煮,俊爽一失非家风。何如煨烬真气足,消寒佳话宜癯躬。 筼筜谷中晚烧笋,汶山更有蹲鸱充。橘中之乐等一例,岁时乐事将毋同。 唐人重诮杀风景,焚琴啜茶难相蒙。临邛四叟傥见过,措大头脑成冬烘。
shǔ hàn jiāng líng qiān shù   zhì zhī shù wén shǐ gōng shēng jiāng gān pín chè shān   zhōng nián nián kōng    
lín diāo tuō bǎi guǒ jué   gān ài shuāng hòu hóng chéng shì shàng jìng duī qīng   fēi lái yún lóng    
dān tuì hòu luò jiě   chǐ 齿 hán jiāng chōng bǎo cān yàn zhōng lěng gāo   tún ài guān chú fēng    
tāo tiè rěn jùn chū   shuǐ xiāng zhī wèi huǒ gōng wéi shòu tàn zhèng yàn chì   huī tuǒ tiē wèi yōng    
chū wén yōu yuàn   xuán jiàn zhēng zhēng kāi jiàng gōng dān fáng jiǔ zhuàn qióng zhū   xiá bàn zuì bīng róng    
shān rén xuě jiàn chén jié   chì xīn xu chéng zhōng fèi kuàng yǒu shuō jiāo   tóu làn é níng gōng    
shì rén làn zhǔ   jùn shuǎng shī fēi jiā fēng wēi jìn zhēn xiāo   hán jiā huà gōng    
yún dāng zhōng wǎn shāo sǔn   wèn shān gèng yǒu dūn chī chōng zhōng zhī děng suì   shí shì jiāng tóng    
táng rén zhòng qiào shā fēng jǐng   fén qín chuài chá nán xiāng méng lín qióng sǒu tǎng jiàn guò cuò   tóu nǎo chéng dōng hōng