冬夜和范秘书宿秘省中作

唐代 李频
每日得闲吟,清曹阙下深。因知遥夜坐,别有远山心。 芸细书中气,松疏雪后阴。归时高兴足,还复插朝簪。
měi xián yín   qīng cáo què xià shēn yīn zhī yáo zuò   bié yǒu yuǎn shān xīn
yún shū zhōng   sōng shū xuě hòu yīn guī shí gāo xīng   hái chā cháo zān