冬夜感怀

唐代 王建
晚年恩爱少,耳目静于僧。竟夜不闻语,空房唯有灯。 气嘘寒被湿,霜入破窗凝。断得人间事,长如此亦能。
wǎn nián ēn ài shǎo   ěr jìng sēng jìng wén   kōng fáng wéi yǒu dēng
hán bèi shī 湿   shuāng chuāng níng duàn rén jiān shì   zhǎng néng