冬夜独酌

宋代 陆游
寒水茫茫浸月明,疏钟杳杳带霜清。 一樽浊酒有妙理,十里荒鸡非恶声。 物外虽增新跌宕,胸中未洗旧峥嵘。 颓然坐睡蒲团稳,残火昏灯伴五更。
hán shuǐ máng máng jìn yuè míng   shū zhōng yǎo yǎo dài shuāng qīng  
zūn zhuó jiǔ yǒu miào   shí huāng fēi è shēng  
wài suī zēng xīn diē dàng   xiōng zhōng wèi jiù zhēng róng  
tuí rán zuò shuì tuán wěn   cán huǒ hūn dēng bàn gēng