冬夜答客

唐代 鲍溶
冬日诚可爱,不如夜漏多。幸君霜露里,车马犯寒过。 学耕不逢年,稂莠败黍禾。岂唯亲宾散,鸟鼠移巢窠。 独见青松心,凌霜庇柔萝。壮日贱若此,留恩意如何。 因忆古丈夫,一言重山河。临风弹楚剑,为子奏燕歌。
dōng chéng ài   lòu duō xìng jūn shuāng   chē fàn hán guò
xué gēng féng nián   láng yǒu bài shǔ wéi qīn bīn sàn   niǎo shǔ cháo
jiàn qīng sōng xīn   líng shuāng róu luó zhuàng jiàn ruò   liú ēn
yīn zhàng   yán chóng shān lín fēng dàn chǔ jiàn   wèi zi zòu yān