冬夜

宋代 陆游
忽忽流年恨,悠悠独夜情。 向人灯欲语,遶舍露如倾。 梦每轻千里,愁偏怯五更。 殷勤桑落酒,好为解余酲。
liú nián hèn   yōu yōu qíng  
xiàng rén dēng   rào shě qīng  
mèng měi qīng qiān   chóu piān qiè gēng  
yīn qín sāng luò jiǔ   hǎo wèi jiě chéng