冬夜

宋代 陆游
飕飕黄叶欲辞枝,况著霜风抵死吹。 投老难逢身健日,读书偏爱夜长时。 孤村月白闻衣杵,破灶烟青煮芋糜。 不是用心希陋巷,为儒自合耐寒饥。
sōu sōu huáng zhī   kuàng zhù shuāng fēng chuī  
tóu lǎo nán féng shēn jiàn   shū piān ài zhǎng shí  
cūn yuè bái wén chǔ   zào yān qīng zhǔ  
shì yòng xīn lòu xiàng   wèi nài hán