冬夜

唐代 贾岛
羁旅复经冬,瓢空盎亦空。泪流寒枕上,迹绝旧山中。 凌结浮萍水,雪和衰柳风。曙光鸡未报,嘹唳两三鸿。
jīng dōng   piáo kōng àng kōng lèi liú hán zhěn shàng   jué jiù shān zhōng
líng jié píng shuǐ   xuě shuāi liǔ fēng shǔ guāng wèi bào   liáo liǎng sān hóng 鸿