冬夜

宋代 陆游
新醅引睡睡味浓,有如猩唇荐驼峰。 屏深毡暖衾裯重,鼻端雷起骜儿童。 床头兰缸缀玉虫,双瓶汤熟炉正红。 梦回起坐夜未中,凭几困睫犹瞢瞢。 霜风凋尽玉井桐,月落翠雾凄房栊。 一杯甖粟蛮奴供,庄周蝴蝶两俱空。
xīn pēi yǐn shuì shuì wèi nóng   yǒu xīng chún jiàn tuó fēng  
píng shēn zhān nuǎn qīn dāo zhòng   duān léi ào ér tóng  
chuáng tóu lán gāng zhuì chóng   shuāng píng tāng shú zhèng hóng  
mèng huí zuò wèi zhōng   píng kùn jié yóu méng méng  
shuāng fēng diāo jìn jǐng tóng   yuè luò cuì fáng lóng  
bēi yīng mán gōng   zhuāng zhōu dié liǎng kōng