冬夜

宋代 陆游
穷巷萧条早闭门,北窗灯火夜昏昏。 老于俗事不挂眼,愁忆故人空断魂。 急雪打窗飞砾细,狂风卷野怒涛翻。 土床纸帐寒无寐,强把村醅不厌浑。
qióng xiàng xiāo tiáo zǎo mén   běi chuāng dēng huǒ hūn hūn  
lǎo shì guà yǎn   chóu rén kōng duàn hún  
xuě chuāng fēi   kuáng fēng juǎn tāo fān  
chuáng zhǐ zhàng hán mèi   qiáng cūn pēi yàn hún