冬夜

唐代 白居易
家贫亲爱散,身病交游罢。眼前无一人,独掩村斋卧。 冷落灯火暗,离披帘幕破。策策窗户前,又闻新雪下。 长年渐省睡,夜半起端坐。不学坐忘心,寂莫安可过。 兀然身寄世,浩然心委化。如此来四年,一千三百夜。
jiā pín qīn ài sàn   shēn bìng jiāo yóu yǎn qián rén   yǎn cūn zhāi
lěng luò dēng huǒ àn   lián chuāng hu qián   yòu wén xīn xuě xià
cháng nián jiàn shěng shuì   bàn duān zuò xué zuò wàng xīn   ān guò
rán shēn shì   hào rán xīn wěi huà lái nián   qiān sān bǎi