冬夜

唐代 韦应物
杳杳日云夕,郁结谁为开。单衾自不暖,霜霰已皑皑。 晚岁沦夙志,惊鸿感深哀。深哀当何为,桃李忽凋摧。 帏帐徒自设,冥寞岂复来。平生虽恩重,迁去托穷埃。 抱此女曹恨,顾非高世才。振衣中夜起,河汉尚裴回。
yǎo yǎo yún   jié shuí wèi kāi dān qīn nuǎn   shuāng xiàn ái ái
wǎn suì lún zhì   jīng hóng 鸿 gǎn shēn āi shēn āi dāng wéi   táo diāo cuī
wéi zhàng shè   míng lái píng shēng suī ēn zhòng   qiān tuō qióng āi
bào cáo hèn   fēi gāo shì cái zhèn zhōng   hàn shàng péi huí