冬雪行

宋代 王炎
拥衾展转夜不眠,细数更筹知苦寒。 角声未动纸窗白,儿曹报我雪满檐。 玉妃剪水出天巧,飞花万点争清妍。 朱门贵人对之笑,初见一白来丰年。 金甖玉爵杂蔬笋,饮罢敲冰煮新茗。 县官要籴十万斛,天上符移星火速。 去年秋旱粜陈腐,今年秋熟米如玉。 且愿扶桑枝上红,日毂东来却滕六。 今年冬雪民已臞,明年春雪民更饥。 九关有路虎豹守,欲语不敢空长吁。
yōng qīn zhǎn zhuǎn mián   shǔ gēng chóu zhī hán  
jiǎo shēng wèi dòng zhǐ chuāng bái   ér cáo bào xuě mǎn yán  
fēi jiǎn shuǐ chū tiān qiǎo   fēi huā wàn diǎn zhēng qīng yán  
zhū mén guì rén duì zhī xiào   chū jiàn bái lái fēng nián  
jīn yīng jué shū sǔn   yǐn qiāo bīng zhǔ xīn míng  
xiàn guān yào shí wàn   tiān shàng xīng huǒ  
nián qiū hàn tiào chén   jīn nián qiū shú  
qiě yuàn sāng zhī shàng hóng   dōng lái què téng liù  
jīn nián dōng xuě mín   míng nián chūn xuě mín gèng  
jiǔ guān yǒu bào shǒu   gǎn kōng cháng