洞玄歌

金朝 长筌子
野堂花老。槛外幽香度。绿影沉沉映窗户。任从他、日转西郊,且闲看、云生南浦。见隐隐遥岭接天青,又石齿分泉,迸珠飞雨。丹丘咫尺,几个人回顾。鼷鼠穿窬岂足数。假直饶、绮陌长游,争似向、烟岚深处。枕万壑云霞乐平生,便不胜红尘,点染缁素。
táng huā lǎo kǎn wài yōu xiāng 绿 yǐng chén chén yìng chuāng hu rèn cóng zhuǎn 西 jiāo   qiě xián kàn yún shēng nán jiàn yǐn yǐn yáo lǐng jiē tiān qīng   yòu shí chǐ 齿 fēn quán   bèng zhū fēi dān qiū zhǐ chǐ   rén huí shǔ chuān 穿 shù jiǎ zhí ráo cháng yóu   zhēng xiàng yān lán shēn chù zhěn wàn yún xiá píng shēng   biàn 便 shèng hóng chén   diǎn rǎn