冬夕闲咏

宋代 陆游
柳眼梅须漏泄春,江南又见物华新。 终年幽兴遗身世,半夜孤吟怆鬼神。 客有疏亲俱握手,酒无贤圣总濡唇。 放翁自命君无笑,家世从来是散人。
liǔ yǎn méi lòu xiè chūn   jiāng nán yòu jiàn huá xīn  
zhōng nián yōu xīng shēn shì   bàn yín chuàng guǐ shén  
yǒu shū qīn shǒu   jiǔ xián shèng zǒng chún  
fàng wēng mìng jūn xiào   jiā shì cóng lái shì sǎn rén