冬夕玩月

宋代 孔平仲
夜深鸟宿人语静,中庭独坐饶清兴。霜天高洁无片云,海月澄明挂孤镜。 飞光照物毫杪露,冷气逼人肌骨冰。苦吟未尽愁晓侵,北向时时看斗柄。
shēn niǎo 宿 rén jìng   zhōng tíng zuò ráo qīng xīng shuāng tiān gāo jié piàn yún hǎi   yuè chéng míng guà jìng    
fēi guāng zhào háo miǎo   lěng rén bīng yín wèi jǐn chóu xiǎo qīn běi   xiàng shí shí kàn dǒu bǐng