冬行三首 其二

唐代 卢仝
长年爱伊洛,决计卜长久。赊买里仁宅,水竹且小有。 卖宅将还资,旧业苦不厚。债家徵利心,饿虎血染口。 腊风刀刻肌,遂向东南走。贤哉韩员外,劝我莫强取。 凭风谢长者,敢不愧心苟。赁载得估舟,估杂非吾偶。 壮色排榻席,别座夸羊酒。落日无精光,哑暝被掣肘。 漕石生齿牙,洗滩乱相掫。奔澌嚼篙杖,夹岸雪龙吼。 可怜圣明朝,还为丧家狗。通运隔南溟,债利拄北斗。 扬州屋舍贱,还债堪了不。此宅贮书籍,地湿忧蠹朽。 贾僎旧相识,十年与营守。贫交多变态,僎得君子不。 利命子罕言,我诚孔门丑。且贵终焉图,死免惭狐首。 何当归帝乡,白云永相友。
cháng nián ài luò   jué bo cháng jiǔ shē mǎi rén zhái   shuǐ zhú qiě xiǎo yǒu
mài zhái jiāng hái   jiù hòu zhài jiā zhēng xīn   è 饿 xuè rǎn kǒu
fēng dāo   suì xiàng dōng nán zǒu xián zāi hán yuán wài   quàn qiáng
píng fēng xiè zhǎng zhě   gǎn kuì xīn gǒu lìn zài zhōu   fēi ǒu
zhuàng pái   bié zuò kuā yáng jiǔ luò jīng guāng   míng bèi chè zhǒu
cáo shí shēng chǐ 齿   tān luàn xiāng zhōu bēn jué gāo zhàng   jiā àn xuě lóng hǒu
lián shèng míng cháo   hái wèi sàng jiā gǒu tōng yùn nán míng   zhài zhǔ běi dǒu
yáng zhōu shè jiàn   huán zhài kān liǎo zhái zhù shū   shī 湿 yōu xiǔ
jiǎ zhuàn jiù xiāng shí   shí nián yíng shǒu pín jiāo duō biàn tài   zhuàn de jūn zi
mìng zi hǎn yán   chéng kǒng mén chǒu qiě guì zhōng yān   miǎn cán shǒu
dāng guī xiāng   bái yún yǒng xiāng yǒu