冬夕江上言事五首

唐代 罗邺
叶落才悲草又生,看看少壮是衰形。 关中秋雨书难到,江上春寒酒易醒。 多少系心身未达,寻思举目泪堪零。 几时抛得归山去,松下看云读道经。 喔喔晨鸡满树霜,喧喧晓渡簇舟航。 数星昨夜寒炉火,一阵谁家腊瓮香。 久别羁孤成潦倒,回看书剑更苍黄。 逢人举止皆言命,至竟谋闲可胜忙。 野堂吟罢独行行,点水微微冻不鸣。 十里溪山新雪后,千家襟袖晓寒生。 只宜醉梦依华寝,可称羸蹄赴宿程。 日苦几多心下见,那堪岁晏又无成。 僻居多与懒相宜,吟拥寒炉过腊时。 风柳欲生阳面叶,冻梅先绽岭头枝。 山川自小抛耕钓,骨肉无因免别离。 赖有陶情一尊酒,愁中相向展愁眉。 一带长溪渌浸门,数声幽鸟啄云根。 松亭尽日唯空坐,难得儒翁共讨论。
luò cái bēi cǎo yòu shēng   kàn kàn shào zhuàng shì shuāi xíng
guān zhōng qiū shū nán dào   jiāng shàng chūn hán jiǔ xǐng
duō shǎo xīn shēn wèi   xín lèi kān líng
shí pāo guī shān   sōng xià kàn yún dào jīng
chén mǎn shù shuāng   xuān xuān xiǎo zhōu háng
shù xīng zuó hán huǒ   zhèn shuí jiā wèng xiāng
jiǔ bié chéng liáo dǎo   huí kàn shū jiàn gèng cāng huáng
féng rén zhǐ jiē yán mìng   zhì jìng móu xián shèng máng
táng yín xíng xíng   diǎn shuǐ wēi wēi dòng míng
shí shān xīn xuě hòu   qiān jiā jīn xiù xiǎo hán shēng
zhǐ zuì mèng huá qǐn   chēng léi 宿 chéng
duō xīn xià jiàn   kān suì yàn yòu chéng
duō lǎn xiāng   yín yōng hán guò shí
fēng liǔ shēng yáng miàn   dòng méi xiān zhàn lǐng tóu zhī
shān chuān xiǎo pāo gēng diào   ròu yīn miǎn bié
lài yǒu táo qíng zūn jiǔ   chóu zhōng xiāng xiàng zhǎn chóu méi
dài zhǎng jìn mén   shù shēng yōu niǎo zhuó yún gēn
sōng tíng jìn wéi kōng zuò   nán de wēng gòng tǎo lùn