冬晓

宋代 陆游
恩免宵兴趁晓班,养慵终觉媿吾颜。 浮名半世虚催老,高卧何时复得闲?两岸夕阳渔浦市,数峰寒霭沃洲山。 肩舟来往无穷乐,此事天公岂所悭。
ēn miǎn xiāo xīng chèn xiǎo bān   yǎng yōng zhōng jué kuì 媿 yán  
míng bàn shì cuī lǎo   gāo shí xián   liǎng àn yáng shì   shù fēng hán ǎi zhōu shān  
jiān zhōu lái wǎng qióng   shì tiān gōng suǒ qiān