洞仙歌(雨)

宋代 陈亮
琐窗秋暮,梦高唐人困,独立西风万千恨。又檐花、落处滴碎空阶,芙蓉院、无限秋容老尽。 枯荷摧欲折,多少离声,锁断天涯诉幽闷。似蓬山去后,方士来时,挥粉泪、点点梨花香润。断送得、人间夜霖铃。更叶落梧桐、孤灯成晕。
suǒ chuāng qiū   mèng gāo táng rén kùn   西 fēng wàn qiān hèn yòu yán huā luò chù suì kōng jiē   róng yuàn xiàn qiū róng lǎo jìn
cuī zhé   duō shǎo shēng   suǒ duàn tiān yōu mèn shì péng shān hòu   fāng shì lái shí   huī fěn lèi diǎn diǎn huā xiāng rùn duàn sòng rén jiān lín líng gèng luò tóng dēng chéng yūn