洞仙歌·温江异果

宋代 晁补之
温江异果,惟有泥山贵。驿送江南数千里。半含霜,轻噀雾,曾怯吴姬,亲赠我,绿桔黄柑怎比。双亲云水外,游子空怀,惆怅无人可归遗。报周郎、须念我,物少情多,春酒醉,独胜甜桃醋李。况灯火楼台近元宵,似不减年时,袖中香味。
wēn jiāng guǒ   wéi yǒu shān guì 驿 sòng jiāng nán shù qiān bàn hán shuāng   qīng xùn   céng qiè   qīn zèng   绿 huáng gān zěn shuāng qīn yún shuǐ wài   yóu kōng huái 怀   chóu chàng rén guī bào zhōu láng niàn   shǎo qíng duō   chūn jiǔ zuì   shèng tián táo kuàng dēng huǒ lóu tái jìn yuán xiāo   shì jiǎn nián shí   xiù zhōng xiāng wèi