洞仙歌 送张宗师捧香

元代 滕宾
醉骑黄鹄,飞下红云岛。铁笛吹寒洞天晓。被人间识破,惹起虚名,惊宇宙,一笑天高月小。仙槎人去后,殿上班头,除却洪崖总年少。看天香袖里,散作东风,吹不断、海北天南都到。试容我、从游五陵间,便吹入苍寒,一蓑烟钓。
zuì huáng   fēi xià hóng yún dǎo tiě chuī hán dòng tiān xiǎo bèi rén jiān shí   míng jīng   zhòu xiào   tiān gāo yuè xiǎo xiān chá rén hòu diàn shàng bān   tóu 殿 chú què hóng   zǒng nián shào kàn tiān xiāng xiù sàn zuò dōng fēng   chuī duàn hǎi   běi tiān nán dōu dào shì róng cóng yóu líng jiān biàn chuī cāng hán suō   yān 便 diào