洞仙歌(暑中)

宋代 黄裳
乱蝉何事,冒暑吟如诉。断续声中为谁苦。阵云行碧落,舒卷光阴,秋意爽,俄作晴空骤雨。明珠无限数。都在荷花,疑是星河对庭户。莫负昼如年,况有清尊,披襟坐、水风来处。信美景良辰、自古难并,既不遇多才,岂能欢聚。
luàn chán shì   mào shǔ yín duàn shēng zhōng wèi shuí zhèn yún xíng luò   shū juàn guāng yīn   qiū shuǎng   é zuò qíng kōng zhòu míng zhū xiàn shù dōu zài huā   shì xīng duì tíng zhòu nián   kuàng yǒu qīng zūn   jīn zuò shuǐ fēng lái chù xìn měi jǐng liáng chén nán bìng   duō cái   néng huān