洞仙歌·上林全树

宋代 刘克庄
上林全树,曾借君栖宿。朝过瑶台暮群玉。忽翩然、脱下宫锦袍来,□□□,却向齐州受箓。等闲挥醉笔,咳唾千篇,长与诗家窃膏馥。身是酒星文星,刚被诗人,□唤做、禁中颇牧。便散发、骑鲸去何妨,从我者谁欤,安期徐福。
shàng lín quán shù   céng jiè jūn 宿 cháo guò yáo tái qún piān rán tuō xià gōng jǐn páo lái           ,, què xiàng zhōu shòu děng xián huī zuì   tuò   qiān piān zhǎng shī jiā qiè gāo shēn shì jiǔ   xīng wén xīng     gāng bèi shī rén huàn zuò jìn 便 zhōng biàn sàn   jīng fáng   cóng zhě shuí