洞仙歌·溶溶泄泄

宋代 佚名
溶溶泄泄,似飘扬愁绪。不是因风等闲度。道无心用甚,却又情多,行未驻,还作高阳暮雨。襄王情尚浅,会少离多,空自朝朝又暮暮。肠断晓光中,一缕归时,销散後、不知何处。试密锁、琼楼洞房深,与遮断江皋,楚台归路。
róng róng   shì piāo yáng chóu shì yīn fēng děng xián dào xīn yòng shén   què yòu qíng duō   xíng wèi zhù   hái zuò gāo yáng xiāng wáng qíng shàng qiǎn   huì shǎo duō   kōng zhāo zhāo yòu cháng duàn xiǎo guāng zhōng   guī shí   xiāo sàn hòu zhī chǔ shì suǒ qióng lóu dòng fáng shēn   zhē duàn jiāng gāo   chǔ tái guī