洞仙歌(梅)

宋代 晁补之
年年青眼。为江梅肠断。一句新诗思无限。向碧琼枝上,白玉葩中、春犹浅。一点龙香清远。 谁抛倾国艳。昨夜前村,都恐东皇未曾见。正倚墙红杏,芳意浓时,惊千片。何许飘零仙馆。待冰雪丛中看奇姿,乍一笑能回,上林冬暖。
nián nián qīng yǎn wèi jiāng méi cháng duàn xīn shī xiàn xiàng qióng zhī shàng   bái zhōng chūn yóu qiǎn diǎn lóng xiāng qīng yuǎn
shuí pāo qīng guó yàn zuó qián cūn   dōu kǒng dōng huáng wèi céng jiàn zhèng qiáng hóng xìng   fāng nóng shí   jīng qiān piàn piāo líng xiān guǎn dài bīng xuě cóng zhōng kàn 姿   zhà xiào néng huí   shàng lín dōng nuǎn