洞仙歌令

宋代 欧阳修
情知须病,奈自家先肯。天甚教伊恁端正。忆年时、兰棹独倚春风,相怜处、月影花相映。 别来凭谁诉,空寄香笺,拟问前欢甚时更。后约与新期,易失难寻,空肠断、损风流心性。除只把、芳尊强开颜,奈酒到愁肠,醉了还醒。
qíng zhī bìng   nài jiā xiān kěn tiān shén jiào nèn duān zhèng nián shí lán zhào chūn fēng   xiāng lián chù yuè yǐng huā xiāng yìng
bié lái píng shuí   kōng xiāng jiān   wèn qián huān shén shí gèng hòu yuē xīn   shī nán xún   kōng cháng duàn sǔn fēng liú xīn xìng chú zhǐ fāng zūn qiáng kāi yán   nài jiǔ dào chóu cháng   zuì le hái xǐng