洞仙歌令

宋代 欧阳修
楼前乱草,是离人方寸。倚遍阑干意无尽。罗巾掩,宿粉残眉、香未减,人与天涯共远。 香闺知人否,长是厌厌,拟写相思寄归信。未写了,泪成行、早满香笺。相思字、一时滴损。便直饶、伊家总无情,也拚了一生,为伊成病。
lóu qián luàn cǎo   shì rén fāng cùn biàn lán gān jìn luó jīn yǎn   宿 fěn cán méi xiāng wèi jiǎn   rén tiān gòng yuǎn
xiāng guī zhī rén fǒu   cháng shì yān yān   xiě xiāng guī xìn wèi xiě le   lèi chéng háng zǎo mǎn xiāng jiān xiāng shí sǔn biàn 便 zhí ráo jiā zǒng qíng   pàn le shēng   wèi chéng bìng