洞仙歌·江梅吹尽

宋代 周紫芝
江梅吹尽,更幽兰香度。可惜浓春为谁住。最嫌他、无数轻薄桃花,推不去,偏守定、东风一处。病来应怕酒,□眼常醒,老去羞春似无语。准拟强追随,管领风光,人生只、欢期难预。纵留得、梨花做寒食,怎吃他朝来,这般风雨。
jiāng méi chuī jǐn   gèng yōu lán xiāng nóng chūn wèi shuí zhù zuì xián shù qīng táo huā   tuī   piān shǒu dìng dōng fēng chù bìng lái yīng jiǔ     yǎn cháng xǐng   lǎo xiū chūn shì zhǔn qiáng zhuī suí   guǎn lǐng fēng guāng   rén shēng zhǐ huān nán zòng liú huā zuò hán shí   zěn chī zhāo lái   zhè bān fēng