洞仙歌·花中尤物

宋代 丘崈
花中忧物,欲赋无佳句。深染燕脂浅含露。被春寒无赖,不放全开,才半吐,翻与留连妙处。 人间称绝色,倾国倾城,试问太真似花否。最娉婷,偏艳冶,百媚千娇,谁道许,须要能歌解舞。算费尽、春工到开时,甚却付、连宵等闲风雨。
huā zhōng yōu   jiā shēn rǎn yān zhī qiǎn hán bèi chūn hán lài   fàng quán kāi   cái bàn   fān liú lián miào chù
rén jiān chēng jué   qīng guó qīng chéng   shì wèn tài zhēn huā fǒu zuì pīng tíng   piān yàn   bǎi mèi qiān jiāo   shuí dào   yào néng jiě suàn fèi jǐn chūn gōng dào kāi shí   shén què lián xiāo děng xián fēng