洞仙歌·断云疏雨

宋代 佚名
断云疏雨,冷落空山道。匹马駸駸又重到。望孤村,两三间、茅屋疏篱,溪水畔、一簇芦花晚照。寻思行乐地,事去无痕,回首湘波与天杳。叹人生几度,能醉金钗,青镜里、赢得朱颜未老。又枝头、一点破黄昏,问客路春风,为谁开早。
duàn yún shū   lěng luò kōng shān dào qīn qīn yòu zhòng dào wàng cūn   liǎng sān jiān máo shū   shuǐ pàn huā wǎn zhào xín xíng   shì hén   huí shǒu xiāng tiān yǎo tàn rén shēng   néng zuì jīn chāi   qīng jìng yíng de zhū yán wèi lǎo yòu zhī tóu diǎn huáng hūn   wèn chūn fēng   wèi shuí kāi zǎo