洞仙歌(春雨)

宋代 谢懋
愁边雨细。漠漠天如醉。摇飏游丝晚风外。酿轻寒、和暝色,花柳难胜,春自老,谁管啼红敛翠。关情潜入夜,斜湿帘栊,几处挑灯耿无寐。念阳台、当日事,好伴云来,因个甚、不入襄王梦里。便添起、寒潮卷长江,又恐是离人,断肠清泪。
chóu biān tiān zuì yáo yáng yóu wǎn fēng wài niàng qīng hán míng   huā liǔ nán shèng   chūn lǎo   shuí guǎn hóng liǎn cuì guān qíng qián   xié shī 湿 lián lóng   chù tiǎo dēng gěng mèi niàn yáng tái dāng shì   hǎo bàn yún lái   yīn shén xiāng wáng mèng biàn 便 tiān hán cháo juǎn cháng jiāng   yòu kǒng shì rén   duàn cháng qīng lèi