洞仙歌

清代 吴藻
花窗细读,十年前名句。一瓣香曾为君炷。甚空空妙手,绣出鸳鸯,谁通道、肯把金针度与。 才华清似水,脱口轻圆,北宋南唐最佳处。酒醒又今宵,拍遍红芽,尽高唱、大江东去。 笑一颗骊珠、几人探,但白石梅溪,纷纷侬汝。
huā chuāng   shí nián qián míng bàn xiāng céng wèi jūn zhù shén kōng kōng miào shǒu xiù chū   yuān yāng shuí tōng   dào kěn jīn zhēn        
cái huá qīng shì shuǐ   tuō kǒu qīng yuán   běi sòng nán táng zuì jiā chǔ jiǔ xǐng yòu jīn xiāo pāi   biàn hóng jǐn   gāo chàng jiāng dōng      
xiào zhū rén tàn dàn   bái shí méi fēn   fēn nóng