洞仙歌

宋代 曾纡
相如当日,曾奏凌云赋。落笔纵横妙风雨。记扬鞭辇路,同醉金明,穷胜赏,不管重城已暮。 旧游如梦觉,零落朋侪,遗墨淋漓尚如故。况神洲北望,今已丘墟,伤白璧、久埋黄土。但空似、灵光岿然存,怅朗月清风,更无玄度。
xiàng dāng   céng zòu líng yún luò zòng héng miào fēng yáng biān niǎn   tóng zuì jīn míng   qióng shèng shǎng   guǎn zhòng chéng
jiù yóu mèng jué   líng luò péng chái   lín shàng kuàng shén zhōu běi wàng   jīn qiū   shāng bái jiǔ mái huáng dàn kōng shì líng guāng kuī 岿 rán cún   chàng lǎng yuè qīng fēng   gèng xuán