洞仙歌

清代 龚自珍
平生有恨,自酸酸楚楚。十五年来梦中绪。是纱衣天气,帘卷斜阳,相见了、有阵疏疏微雨。 临风针线净,爱惜馀明,抹丽鬘低倚当户。庭果熟枇杷,亲蘸糖霜,消受彻、甘凉心腑。 索归去、依侬梦儿寻,怕不似儿时,那般庭宇。
píng shēng yǒu hèn   suān suān chǔ chǔ shí nián lái mèng zhōng shì shā tiān   lián juǎn xié yáng   xiāng jiàn le yǒu zhèn shū shū wēi
lín fēng zhēn xiàn 线 jìng   ài míng   mán dàng tíng guǒ shú pa   qīn zhàn táng shuāng   xiāo shòu chè gān liáng xīn
suǒ guī nóng mèng ér xún   shì ér shí   bān tíng