洞仙歌

宋代 潘牥
雕檐绮户,倚晴空如画。曾是吴王旧台榭。自浣纱去后,落日平芜,行云断,几见花开花谢。 凄凉阑干外,一簇江山,多少图王共争霸。莫间愁、金杯潋滟,对酒当歌,欢娱地、梦中兴亡休话。渐倚遍、西风晚潮生,明月里、路鹚背人飞下。
diāo yán   qíng kōng huà céng shì wáng jiù tái xiè huàn shā hòu   luò píng   xíng yún duàn   jiàn huā kāi huā xiè
liáng lán gān wài   jiāng shān   duō shǎo wáng gòng zhēng jiān chóu jīn bēi liàn yàn   duì jiǔ dāng   huān mèng zhōng xīng wáng xiū huà jiàn biàn 西 fēng wǎn cháo shēng   míng yuè bèi rén fēi xià