洞仙歌

宋代 林外
飞梁压水,虹影澄清晓。橘里渔村半烟草。今来古往,物是人非,天地里,唯有江山不老。 雨巾风帽。四海谁知我。一剑横空几番过。按玉龙、嘶未断,月冷波寒,归去也、林屋洞天无锁。认云屏烟障是吾庐,任满地苍苔,年年不扫。
fēi liáng shuǐ   hóng yǐng chéng qīng xiǎo cūn bàn yān cǎo jīn lái wǎng   shì rén fēi   tiān   wéi yǒu jiāng shān lǎo
jīn fēng mào hǎi shéi zhī jiàn héng kōng fān guò àn lóng wèi duàn   yuè lěng hán   guī lín dòng tiān suǒ rèn yún píng yān zhàng shì   rèn mǎn cāng tái   nián nián sǎo