洞仙歌

宋代 李元膺
廉纤细雨,殢东风如困。萦断千丝为谁恨。向楚宫一梦,千古悲凉,无处问。愁到而今未尽。 分明都是泪,泣柳沾花,常与骚人伴孤闷。记当年、得意处,酒力方融,怯轻寒、玉炉香润。又岂识、情怀苦难禁,对点滴檐声,夜寒灯晕。
lián xiān   dōng fēng kùn yíng duàn qiān wèi shuí hèn xiàng chǔ gōng mèng   qiān bēi liáng   chǔ wèn chóu dào ér jīn wèi jǐn
fēn míng dōu shì lèi   liǔ zhān huā   cháng sāo rén bàn mèn dāng nián chù   jiǔ fāng róng   qiè qīng hán xiāng rùn yòu shí qíng huái 怀 nàn jìn   duì diǎn yán shēng   hán dēng yùn